H̵u̵d̵u̵a̵t̵i̵n̵h̵c̵o̵n̵

Mới đây trang 163 đã đăng tải câu chuyện đau lòng của một người mẹ có con gái đi lấy chồng xa, cuối cùng lại rước về kết cục bi kịch. Đoạn chia sẻ đẫm nước mắt của người mẹ khiến cho cộng đồng mạng vô cùng xúc động.

Người mẹ tên Thúy Ngọc, 60 tuổi, cho biết bà và chồng lúc trước đều là những người đam mê công việc. Sau khi kết hôn, hai vợ chồng bà chỉ lo đi làm kiếm tiền, nghĩ rằng có nhiều tiền thì gia đình họ mới có cuộc sống hạnh phúc. Cũng vì lý do này mà mãi cho đến 5 năm sau, chạy chữa thuốc thang bao nhiêu lâu, bà Ngọc mới có thai.

Sự ra đời của cô con gái Đình Đình đã mang đến niềm vui không tả xiết cho đôi vợ chồng trung niên. Họ đã cố gắng rất nhiều, thương yêu, bảo bọc Đình Đình, không để con gái thiếu thốn bất cứ thứ gì, cũng tự hứa sẽ không để con phải chịu khổ.

Con gái lấy chồng xa 2 năm chỉ gửi về hũ cải chua, mẹ chần chừ mãi không dám ăn để rồi khi mở ra thì khóc ngất vì hối hận – Ảnh 1.
Đứa con gái được vợ chồng bà Ngọc thương yêu hết mực, không muốn để con thiếu thốn hay đau khổ. (Ảnh minh họa)

Thật không may, đến khi Đình Đình học trung học, chồng của bà Ngọc bất ngờ qua đời vì bạo bệnh. Mất đi người trụ cột trong gia đình khiến cho mẹ con bà Ngọc rơi vào hoàn cảnh khốn đốn. Vì không muốn ảnh hưởng đến việc học của con, lại càng muốn bù đắp những mất mát cô phải chịu, bà Ngọc đã từ quê dọn lên thành phố kiếm việc làm. Ban đầu bà xin được việc phục vụ trong một khách sạn, về sau bất cứ cơ hội nào có thể kiếm thêm tiền, bà đều không từ chối.

Dù những đồng tiền kiếm được đều phải trải qua nhiều cực khổ nhưng nhìn thấy con gái Đình Đình học giỏi, ngoan ngoãn, lại đạt được nhiều thành tích xuất sắc, bà Ngọc thấy mọi thứ đều vô cùng xứng đáng. Đình Đình chính là động lực để bà Ngọc cố gắng hơn mỗi ngày, kiếm nhiều tiền hơn nữa.

Sau khi Đình Đình tốt nghiệp đại học, cô đã tìm được cơ hội đi nước ngoài tu nghiệp. Bà Ngọc không muốn xa con nhưng cô con gái lại nhất định không muốn từ bỏ cơ hội. Thuyết phục Đình Đình không được, bà Ngọc đành phải chấp nhận nhìn con gái đi xa, không nghĩ rằng đó lại là lần cuối cùng bà có thể thấy mặt con.

Con gái lấy chồng xa 2 năm chỉ gửi về hũ cải chua, mẹ chần chừ mãi không dám ăn để rồi khi mở ra thì khóc ngất vì hối hận – Ảnh 2.
Món quà sinh nhật 60 tuổi do con gái phương xa gửi tặng chẳng ngờ lại là lời cầu cứu. (Ảnh minh họa)

Chẳng bao lâu sau, bà Ngọc biết được Đình Đình đã có bạn trai ngoại quốc, thậm chí cả hai đã đi đăng ký kết hôn. Trong khoảng thời gian 2 năm, do khoảng cách địa lý, bà Ngọc chỉ có thể hỏi thăm tình hình con gái qua điện thoại. Có nhiều lần bà ngỏ ý sang thăm con nhưng lần nào cũng bị con gái từ chối vì quá xa xôi.

Bà còn nhớ vào ngày sinh nhật thứ 60 của mình, bà bất ngờ nhận được hũ dưa chua con gái tự làm. Nhận được món quà phương xa, bà Ngọc mừng mừng tủi tủi, ôm lấy hũ dưa mà cảm thấy quý như vàng. Cũng vì lý do này, suốt nhiều tháng sau bà vẫn thấy tiếc không dám mở ra ăn.

Cho đến một ngày, bà Ngọc quyết định mở hũ dưa ra thì bàng hoàng phát hiện một túi nhựa nhỏ, bên trong chứa mảnh giấy với lời cầu cứu: “Mẹ ơi, cứu con với!”

Con gái lấy chồng xa 2 năm chỉ gửi về hũ cải chua, mẹ chần chừ mãi không dám ăn để rồi khi mở ra thì khóc ngất vì hối hận – Ảnh 3.
Bà Ngọc hối hận day dứt khi không mở hũ dưa chua sớm hơn. (Ảnh minh họa)

Quá sợ hãi, bà Ngọc đã liên hệ với cảnh sát, nhờ cậy hết các mối quan hệ để tìm hiểu thông tin của con bên nước ngoài. Không ngờ rằng cảnh sát nói với bà rằng Đình Đình đã qua đời nhiều tháng trước. Người mẹ sốc đến không nói nên lời, ngã sụp xuống ngay giữa sở cảnh sát.

Cảnh sát điều tra cho biết, chồng của Đình Đình là một kẻ lừa đảo. Sau khi kết hôn cô đã bị hắn uy hiếp, tra tấn cả tinh thần lẫn thể xác, cuối cùng không chịu đựng nổi nên đã tự sát. Bi kịch của con gái khiến bà Ngọc hối hận mãi không dứt. Bà đau đớn tự trách mình vì sao không mở hũ dưa chua sớm hơn, trách tại sao ngày xưa không nhất quyết ngăn cản con đi nước ngoài để rồi hại cả đời con.

Hiện nay, hy vọng duy nhất của bà Ngọc là có thể làm mọi cách để tìm lại công lý cho Đình Đình, bắt tên lừa đảo kia phải chịu sự trừng phạt của pháp luật.

xem thêm:

ᴄʜᴜʏᴇ̣̂ɴ ᴘʜᴏ̀ɴɢ ᴛʜᴇ ᴆᴀ̣̆ᴄ ʙɪᴇ̣̂ᴛ ᴏ̛̉ ᴍᴏ̂̃ɪ ɴᴜ̛ᴏ̛́ᴄ ᴆᴇ̂̀ᴜ ᴛʜᴇ̂̉ ʜɪᴇ̣̂ɴ ɴᴇ́ᴛ ᴠᴀ̆ɴ ʜᴏ́ᴀ, ʟɪ̣ᴄʜ sᴜ̛̉ ᴠᴀ̀ sᴜ̛̣ ᴘʜᴀ́ᴛ ᴛʀɪᴇ̂̉ɴ ᴄᴜ̉ᴀ ᴆᴀ̂́ᴛ ɴᴜ̛ᴏ̛́ᴄ, ᴠᴜ̀ɴɢ ᴍɪᴇ̂̀ɴ ᴆᴏ́ ᴏ̛̉ ᴍᴏ̂̃ɪ ɢɪᴀɪ ᴆᴏᴀ̣ɴ. ᴄᴏ́ ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ᴛᴀ̣̂ᴘ ᴛᴜ̣ᴄ ᴛʜᴇ̂̉ ʜɪᴇ̣̂ɴ ɴᴇ́ᴛ ᴠᴀ̆ɴ ʜᴏ́ᴀ ʀɪᴇ̂ɴɢ ʙɪᴇ̣̂ᴛ, ʙᴀ̉ɴ sᴀ̆́ᴄ ᴅᴀ̂ɴ ᴛᴏ̣̂ᴄ ɴʜᴜ̛ɴɢ ᴄᴏ́ ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ᴛᴀ̣̂ᴘ ᴛᴜ̣ᴄ ʟᴀ̣ɪ ᴛʀᴏ̛̉ ᴛʜᴀ̀ɴʜ ʜᴜ̉ ᴛᴜ̣ᴄ, ᴘʜᴀ̉ɴ ᴠᴀ̆ɴ ʜᴏ́ᴀ.
ᴋᴀʟᴀsʜ ʟᴀ̀ ᴍᴏ̣̂ᴛ ᴅᴀ̂ɴ ᴛᴏ̣̂ᴄ ᴛʜɪᴇ̂̉ᴜ sᴏ̂́ ᴏ̛̉ ᴘᴀᴋɪsᴛᴀɴ ɴᴏ̂̉ɪ ᴛɪᴇ̂́ɴɢ ᴠᴏ̛́ɪ ʟᴀ̀ɴ ᴅᴀ ɴʜᴏ̛̣ᴛ ɴʜᴀ̣ᴛ ᴠᴀ̀ ᴆᴏ̂ɪ ᴍᴀ̆́ᴛ sᴀ́ɴɢ ᴍᴀ̀ᴜ. ᴅᴀ̂ɴ sᴏ̂́ 4.000 ɴɢᴜ̛ᴏ̛̀ɪ ᴋᴀʟᴀsʜ sᴏ̂́ɴɢ ʀᴀ̉ɪ ʀᴀ́ᴄ ᴏ̛̉ 3 ᴛʜᴜɴɢ ʟᴜ̃ɴɢ xᴀ xᴏ̂ɪ. ɴɢᴜ̛ᴏ̛̀ɪ ᴋᴀʟᴀsʜ ᴄʜᴏ ʙɪᴇ̂́ᴛ ᴘʜᴀ̂̀ɴ ʟᴏ̛́ɴ ᴋʜᴀ́ᴄʜ ᴅᴜ ʟɪ̣ᴄʜ ᴘᴀᴋɪsᴛᴀɴ ᴆᴇ̂́ɴ ᴛʜᴀ̆ᴍ ᴄᴀ́ᴄ ɴɢᴏ̂ɪ ʟᴀ̀ɴɢ ʟᴀ̀ ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ᴄʜᴀ̀ɴɢ ᴛʀᴀɪ ᴛʀᴇ̉, ʜᴏ̣ ᴛʜᴜ̛ᴏ̛̀ɴɢ ʜᴏ̉ɪ ᴠᴇ̂̀ ɴᴏ̛ɪ ᴆᴇ̂̉ ᴛɪ̀ᴍ ᴘʜᴜ̣ ɴᴜ̛̃ ᴆɪ̣ᴀ ᴘʜᴜ̛ᴏ̛ɴɢ.

ᴋʏ̀ ʟᴀ̣ ɴᴏ̛ɪ ᴘʜᴜ̣ ɴᴜ̛̃ ᴄᴏ́ ᴛʜᴇ̂̉ ǫᴜᴀɴ ʜᴇ̣̂ ᴛɪ̀ɴʜ ᴅᴜ̣ᴄ ᴠᴏ̛́ɪ ʙᴀ̂́ᴛ ᴋʏ̀ ᴆᴀ̀ɴ ᴏ̂ɴɢ ɴᴀ̀ᴏ ᴛʀᴜ̛ᴏ̛́ᴄ ᴍᴀ̣̆ᴛ ᴄʜᴏ̂̀ɴɢ

ɴɢᴜ̛ᴏ̛̀ɪ ᴅᴀ̂ɴ ᴋᴀʟᴀsʜ sᴏ̂́ɴɢ ᴋʜᴇ́ᴘ ᴋɪ́ɴ ᴏ̛̉ ᴍᴏ̣̂ᴛ sᴏ̂́ ɴɢᴏ̂ɪ ʟᴀ̀ɴɢ, ᴍᴏ̂̃ɪ ɴᴀ̆ᴍ ʜᴏ̣ ᴄʜᴀ̀ᴏ ᴆᴏ́ɴ ᴍᴜ̀ᴀ xᴜᴀ̂ɴ ʙᴀ̆̀ɴɢ ʟᴇ̂̃ ʜᴏ̣̂ɪ ᴆᴏ̣̂ᴄ ᴆᴀ́ᴏ ᴄᴏ́ ᴛᴇ̂ɴ ᴊᴏsʜɪ ᴠᴏ̛́ɪ ᴄᴀ́ᴄ ʟᴇ̂̃ ʜɪᴇ̂́ɴ ᴛᴇ̂́ ᴆᴏ̣̂ɴɢ ᴠᴀ̣̂ᴛ, ʀᴜ̛̉ᴀ ᴛᴏ̣̂ɪ ᴠᴀ̀ ᴆᴀ́ᴍ ᴄᴜ̛ᴏ̛́ɪ.

ɴɢᴜ̛ᴏ̛̀ɪ ᴋᴀʟᴀsʜ ᴛᴏ̂ɴ ᴛʜᴏ̛̀ ɴʜɪᴇ̂̀ᴜ ᴠɪ̣ ᴛʜᴀ̂̀ɴ, ᴜᴏ̂́ɴɢ ʀᴜ̛ᴏ̛̣ᴜ ʟᴀ̀ ᴍᴏ̣̂ᴛ ᴛʀᴜʏᴇ̂̀ɴ ᴛʜᴏ̂́ɴɢ ᴠᴀ̀ ᴄᴀ́ᴄ ᴄᴜᴏ̣̂ᴄ ʜᴏ̂ɴ ɴʜᴀ̂ɴ ᴆᴜ̛ᴏ̛̣ᴄ ʟᴜ̛̣ᴀ ᴄʜᴏ̣ɴ ʟᴀ̀ ᴛɪᴇ̂ᴜ ᴄʜᴜᴀ̂̉ɴ – ᴋʜᴏ̂ɴɢ ɢɪᴏ̂́ɴɢ ɴʜᴜ̛ ᴏ̛̉ ᴘʜᴀ̂̀ɴ ᴄᴏ̀ɴ ʟᴀ̣ɪ ᴄᴜ̉ᴀ ᴘᴀᴋɪsᴛᴀɴ.

ᴄᴀ́ᴄ ᴛʜᴀ̀ɴʜ ᴠɪᴇ̂ɴ ᴄᴜ̉ᴀ ᴄᴏ̣̂ɴɢ ᴆᴏ̂̀ɴɢ ᴋᴀʟᴀsʜ ᴛʜᴜ̛ᴏ̛̀ɴɢ ᴋᴇ̂́ᴛ ʜᴏ̂ɴ ᴏ̛̉ ᴛᴜᴏ̂̉ɪ ᴛʜɪᴇ̂́ᴜ ɴɪᴇ̂ɴ, ᴛʀᴏɴɢ ᴆᴏ́ ᴘʜᴀ̂̀ɴ ʟᴏ̛́ɴ ᴘʜᴜ̣ ɴᴜ̛̃ ᴄᴏ́ ᴛʀɪ̀ɴʜ ᴆᴏ̣̂ ʜᴏ̣ᴄ ᴠᴀ̂́ɴ ᴛʜᴀ̂́ᴘ ᴠᴀ̀ ᴄʜᴜ̉ ʏᴇ̂́ᴜ sᴀᴜ ᴋʜɪ ᴋᴇ̂́ᴛ ʜᴏ̂ɴ ᴘʜᴜ̣ ɴᴜ̛̃ ᴄʜɪ̉ ʟᴀ̀ᴍ ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ᴄᴏ̂ɴɢ ᴠɪᴇ̣̂ᴄ ᴛʀᴜʏᴇ̂̀ɴ ᴛʜᴏ̂́ɴɢ ᴛʀᴏɴɢ ɴʜᴀ̀.

ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ᴄᴀ̂ᴜ ᴄʜᴜʏᴇ̣̂ɴ ᴠᴇ̂̀ ᴋᴀʟᴀsʜ ᴛʜᴜ̛ᴏ̛̀ɴɢ ᴆᴜ̛ᴏ̛̣ᴄ ᴛʀᴜʏᴇ̂̀ɴ ᴛᴀɪ ɴʜᴀᴜ. ᴍᴏ̣̂ᴛ ᴠɪᴅᴇᴏ ᴆᴜ̛ᴏ̛̣ᴄ xᴇᴍ 1,3 ᴛʀɪᴇ̣̂ᴜ ʟᴀ̂̀ɴ ᴛʀᴇ̂ɴ ʏᴏᴜᴛᴜʙᴇ, ᴛᴜʏᴇ̂ɴ ʙᴏ̂́ ᴘʜᴜ̣ ɴᴜ̛̃ ᴋᴀʟᴀsʜ ᴆᴜ̛ᴏ̛̣ᴄ ᴘʜᴇ́ᴘ ᴄᴏ̂ɴɢ ᴋʜᴀɪ ǫᴜᴀɴ ʜᴇ̣̂ ᴛɪ̀ɴʜ ᴅᴜ̣ᴄ ᴠᴏ̛́ɪ ᴄᴀ́ᴄ ᴆᴏ̂́ɪ ᴛᴀ́ᴄ ᴄᴜ̉ᴀ ʜᴏ̣ ᴋʜɪ ᴄʜᴏ̣ɴ ʟᴜ̛̣ᴀ ᴛʀᴜ̛ᴏ̛́ᴄ sᴜ̛̣ ʜɪᴇ̣̂ɴ ᴅɪᴇ̣̂ɴ ᴄᴜ̉ᴀ ᴄʜᴏ̂̀ɴɢ ʜᴏ̣. ɴʜɪᴇ̂̀ᴜ ɴɢᴜ̛ᴏ̛̀ɪ ᴄᴏ̀ɴ ʟᴀɴ ᴛʀᴜʏᴇ̂̀ɴ ɴʜᴀᴜ ʀᴀ̆̀ɴɢ, ᴘʜᴜ̣ ɴᴜ̛̃ ᴋᴀʟᴀsʜ ᴛᴜʏᴇ̣̂ᴛ ᴆᴇ̣ᴘ ᴠᴀ̀ ʙᴀ̂́ᴛ ᴄᴜ̛́ ᴀɪ ᴄᴜ̃ɴɢ ᴄᴏ́ ᴄᴏ̛ ʜᴏ̣̂ɪ ᴆᴜ̛ᴏ̛̣ᴄ ᴋᴇ̂́ᴛ ʜᴏ̂ɴ ᴠᴏ̛́ɪ ʙᴀ̂́ᴛ ᴋʏ̀ ᴄᴏ̂ ɢᴀ́ɪ ɴᴀ̀ᴏ ᴏ̛̉ ᴆᴏ́.

ᴍᴏ̣̂ᴛ ᴘʜᴏɴɢ ᴛᴜ̣ᴄ ᴋʜᴀ́ᴄ ᴆᴜ̛ᴏ̛̣ᴄ ɴʜᴀ̆́ᴄ ᴆᴇ̂́ɴ ᴄᴜ̃ɴɢ ᴛᴜ̛ᴏ̛ɴɢ ᴛᴜ̛̣, xᴜᴀ̂́ᴛ ᴘʜᴀ́ᴛ ᴛᴜ̛̀ ᴅᴀ̂ɴ ᴛᴏ̣̂ᴄ ᴛʜɪᴇ̂̉ᴜ sᴏ̂́ ᴍᴀ ᴛʜᴏᴀ. ᴍᴀ̃ɪ ᴄʜᴏ ᴆᴇ̂́ɴ ᴛʜᴀ̣̂ᴘ ɴɪᴇ̂ɴ 1950, ᴛᴏ̣̂ᴄ ɴɢᴜ̛ᴏ̛̀ɪ ᴍᴀ ᴛʜᴏᴀ (ᴍᴏsᴏ) ᴛʜɪᴇ̂̉ᴜ sᴏ̂́ ᴏ̛̉ ᴛɪ̉ɴʜ ᴠᴀ̂ɴ ɴᴀᴍ, ᴛʀᴜɴɢ ǫᴜᴏ̂́ᴄ ᴠᴀ̂̃ɴ ᴛʜᴇᴏ ᴄʜᴇ̂́ ᴆᴏ̣̂ ᴍᴀ̂̃ᴜ ʜᴇ̣̂ ᴆᴏ̣̂ᴄ ᴛᴏ̂ɴ, ᴠᴀ̀ xᴇᴍ ɴᴀᴍ ɢɪᴏ̛́ɪ “ᴋʜᴏ̂ɴɢ ʟᴀ̀ ɢɪ̀ ᴄᴀ̉”.

ᴋʏ̀ ʟᴀ̣ ɴᴏ̛ɪ ᴘʜᴜ̣ ɴᴜ̛̃ ᴄᴏ́ ᴛʜᴇ̂̉ ǫᴜᴀɴ ʜᴇ̣̂ ᴛɪ̀ɴʜ ᴅᴜ̣ᴄ ᴠᴏ̛́ɪ ʙᴀ̂́ᴛ ᴋʏ̀ ᴆᴀ̀ɴ ᴏ̂ɴɢ ɴᴀ̀ᴏ ᴛʀᴜ̛ᴏ̛́ᴄ ᴍᴀ̣̆ᴛ ᴄʜᴏ̂̀ɴɢ – 3

ᴍᴏ̣̂ᴛ ᴘʜᴜ̣ ɴᴜ̛̃ ᴍᴀ ᴛʜᴏᴀ xɪɴʜ ᴆᴇ̣ᴘ

ᴠᴀ̀ ᴆᴀ̣̆ᴄ ʙɪᴇ̣̂ᴛ, ᴛᴀ̣ɪ ᴠᴜ̀ɴɢ ᴆᴀ̂́ᴛ ɴᴀ̀ʏ ᴋʜᴏ̂ɴɢ ᴄᴏ́ ʜᴀɪ ᴋʜᴀ́ɪ ɴɪᴇ̣̂ᴍ “ᴄᴜ̛ᴏ̛́ɪ ʜᴏ̉ɪ” ᴠᴀ̀ “ᴄᴜᴏ̣̂ᴄ sᴏ̂́ɴɢ ᴠᴏ̛̣ ᴄʜᴏ̂̀ɴɢ” ʙᴏ̛̉ɪ sɪɴʜ ʜᴏᴀ̣ᴛ ᴛɪ̀ɴʜ ᴅᴜ̣ᴄ ʟᴀ̀ ʜᴏᴀ̀ɴ ᴛᴏᴀ̀ɴ ᴛᴜ̛̣ ᴅᴏ, ᴛᴜ̀ʏ ᴛʜᴇᴏ sᴏ̛̉ ᴛʜɪ́ᴄʜ ᴄᴜ̉ᴀ ᴍᴏ̂̃ɪ ɴɢᴜ̛ᴏ̛̀ɪ.

ᴛʀᴇ̉ ᴇᴍ sɪɴʜ ʀᴀ ᴄʜɪ̉ ʙɪᴇ̂́ᴛ ᴍᴇ̣ ᴍᴀ̀ ᴛʜᴏ̂ɪ ᴠᴀ̀ ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ɴɢᴜ̛ᴏ̛̀ɪ ᴄᴀ̣̂ᴜ sᴇ̃ ᴛʜᴀʏ ᴄʜᴀ ɢᴀ́ɴʜ ᴠᴀ́ᴄ ᴛʀᴀ́ᴄʜ ɴʜɪᴇ̣̂ᴍ ɴᴜᴏ̂ɪ ᴅᴀ̣ʏ ᴄʜᴜ́ɴɢ.

ᴋʜɪ ʙᴜ̛ᴏ̛́ᴄ ᴠᴀ̀ᴏ ᴆᴏ̣̂ ᴛᴜᴏ̂̉ɪ 13- 14, ᴛʀᴇ̉ ᴇᴍ ᴄᴀ̉ ɴᴀᴍ ʟᴀ̂̃ɴ ɴᴜ̛̃ sᴇ̃ ʙᴀ̆́ᴛ ᴆᴀ̂̀ᴜ “ʏᴇ̂ᴜ”. ᴋʜɪ ᴆᴏ́, ʙᴇ́ ɢᴀ́ɪ sᴇ̃ ᴆᴜ̛ᴏ̛̣ᴄ ᴆᴀ̣̆ᴛ ᴄʜᴏ ᴛᴇ̂ɴ ᴍᴏ̛́ɪ ᴠᴀ̀ ᴆᴜ̛ᴏ̛̣ᴄ ɴʜᴀ̣̂ɴ ᴍᴏ̣̂ᴛ ᴘʜᴏ̀ɴɢ ʀɪᴇ̂ɴɢ – “ᴘʜᴏ̀ɴɢ ʜᴏᴀ ᴄʜᴜ́ᴄ” – ᴆᴇ̂̉ ᴄᴏ́ ᴛʜᴇ̂̉ ᴛᴜ̛̣ ᴅᴏ ᴛɪᴇ̂́ᴘ ᴆᴏ́ɴ ᴛᴀ̂́ᴛ ᴄᴀ̉ ᴄᴀ́ᴄ ʙᴀ̣ɴ ᴛʀᴀɪ ɴᴀ̀ᴏ ᴍᴀ̀ ᴇᴍ ᴛʜɪ́ᴄʜ, ᴋʜᴏ̂ɴɢ ᴘʜᴀ̂ɴ ʙɪᴇ̣̂ᴛ ᴛᴜᴏ̂̉ɪ ᴛᴀ́ᴄ ʜᴀʏ ᴆɪ̣ᴀ ᴠɪ̣ xᴀ̃ ʜᴏ̣̂ɪ ɢɪ̀ ᴄᴀ̉.

ʀɪᴇ̂ɴɢ ᴄᴀ́ᴄ ᴄʜᴀ̀ɴɢ ᴛʀᴀɪ ᴛʜɪ̀ ᴘʜᴀ̉ɪ ʜᴀ̀ɴʜ ᴆᴏ̣̂ɴɢ ᴋɪ́ɴ ᴆᴀ́ᴏ ʙᴀ̆̀ɴɢ ɴʜᴜ̛̃ɴɢ “ᴄᴜᴏ̣̂ᴄ ᴠɪᴇ̂́ɴɢ ᴛʜᴀ̆ᴍ ᴠᴜ̣ɴɢ ᴛʀᴏ̣̂ᴍ”: ᴄʜᴜɪ ᴠᴀ̀ᴏ ᴘʜᴏ̀ɴɢ ǫᴜᴀ ᴄᴜ̛̉ᴀ sᴏ̂̉ ᴋʜɪ ᴍᴀ̀ɴ ᴆᴇ̂ᴍ ʙᴜᴏ̂ɴɢ xᴜᴏ̂́ɴɢ ᴠᴀ̀ ʀᴀ ᴠᴇ̂̀ ᴠᴀ̀ᴏ sᴏ̛́ᴍ sᴀ́ɴɢ ʜᴏ̂ᴍ sᴀᴜ.

ᴄʜᴀ̀ɴɢ ᴛʀᴀɪ sᴇ̃ “ʙᴀ̆́ɴ ᴛɪɴ” ʙᴀ̆̀ɴɢ ᴄᴀ́ᴄʜ ɢᴀ̃ɪ ɢᴀ̃ɪ ɴʜᴇ̣ ᴠᴀ̀ᴏ ʟᴏ̀ɴɢ ʙᴀ̀ɴ ᴛᴀʏ ᴄᴏ̂ ɢᴀ́ɪ, ɴᴇ̂́ᴜ ᴆᴏ̂̀ɴɢ ʏ́, ᴄᴏ̂ ɢᴀ́ɪ ᴋʜᴏ̂ɴɢ ʀᴜ́ᴛ ᴛᴀʏ ʟᴀ̣ɪ ᴠᴀ̀ ᴄʜᴏ ᴀɴʜ ᴀ̂́ʏ ᴠᴀ̀ᴏ ᴘʜᴏ̀ɴɢ. ᴍᴏ̣̂ᴛ ᴄᴏ̂ ɢᴀ́ɪ ᴄᴜ̃ɴɢ ᴄᴏ́ ᴛʜᴇ̂̉ ᴆᴏ́ɴ ɴʜɪᴇ̂̀ᴜ ᴄʜᴀ̀ɴɢ ᴛʀᴀɪ ʟᴀ̂̀ɴ ʟᴜ̛ᴏ̛̣ᴛ ᴛʀᴏɴɢ ᴄᴜ̀ɴɢ ᴍᴏ̣̂ᴛ ᴆᴇ̂ᴍ.

ᴋʏ̀ ʟᴀ̣ ɴᴏ̛ɪ ᴘʜᴜ̣ ɴᴜ̛̃ ᴄᴏ́ ᴛʜᴇ̂̉ ǫᴜᴀɴ ʜᴇ̣̂ ᴛɪ̀ɴʜ ᴅᴜ̣ᴄ ᴠᴏ̛́ɪ ʙᴀ̂́ᴛ ᴋʏ̀ ᴆᴀ̀ɴ ᴏ̂ɴɢ ɴᴀ̀ᴏ ᴛʀᴜ̛ᴏ̛́ᴄ ᴍᴀ̣̆ᴛ ᴄʜᴏ̂̀ɴɢ

ʙᴀ̀ ᴅᴜ ᴢʜɪ ᴍᴀ, 61 ᴛᴜᴏ̂̉ɪ, sᴏ̂́ɴɢ ᴄʜᴜɴɢ ᴠᴏ̛́ɪ ʙᴀ̣ɴ ᴛʀᴀɪ ʟᴀ̀ ɢᴀɴ ʀᴜ ᴛᴜ̛̀ ɴᴀ̆ᴍ 18 ᴛᴜᴏ̂̉ɪ. ʜɪᴇ̣̂ɴ ʙᴀ̣ɴ ᴛʀᴀɪ ᴠᴀ̂̃ɴ ᴛʜᴜ̛ᴏ̛̀ɴɢ ʟᴜɪ ᴛᴏ̛́ɪ ɴʜᴀ̀ ʙᴀ̀ ɴʜᴜ̛ɴɢ ᴄʜᴏ̂̃ ᴏ̛̉ ᴄʜɪ́ɴʜ ᴛʜᴜ̛́ᴄ ᴄᴜ̉ᴀ ᴏ̂ɴɢ ᴀ̂́ʏ ᴠᴀ̂̃ɴ ʟᴀ̀ ɴʜᴀ̀ ᴍᴇ̣ ʀᴜᴏ̣̂ᴛ – ɴɢᴜᴏ̂̀ɴ: ɢᴇᴏ

ᴛᴜʏ ɴʜɪᴇ̂ɴ, “ɴɢᴜ̛ᴏ̛̀ɪ ᴆᴇ̂́ɴ ᴛᴜ̛̀ ᴘʜᴜ̛ᴏ̛ɴɢ xᴀ” sᴇ̃ ʟᴜᴏ̂ɴ ᴆᴜ̛ᴏ̛̣ᴄ ᴜ̛ᴜ ᴛɪᴇ̂ɴ sᴏ̂́ ᴍᴏ̣̂ᴛ, ᴍᴜ̣ᴄ ᴆɪ́ᴄʜ ʟᴀ̀ ᴆᴇ̂̉ ᴛʀᴀ́ɴʜ ᴆᴏ̂̀ɴɢ ʜᴜʏᴇ̂́ᴛ ᴛʜᴏ̂́ɴɢ. ᴠᴀ̀ ʜᴀ̆̉ɴ ɴʜɪᴇ̂ɴ ʟᴀ̀ ᴄᴏ̂ ɢᴀ́ɪ ᴋʜᴏ̂ɴɢ ᴆᴜ̛ᴏ̛̣ᴄ ᴄʜᴏ̣ɴ ɴɢᴜ̛ᴏ̛̀ɪ ᴛʀᴏɴɢ ᴄᴜ̀ɴɢ ᴍᴏ̣̂ᴛ ᴅᴏ̀ɴɢ ᴛᴏ̣̂ᴄ ᴠɪ̀ ᴄᴜ̃ɴɢ ᴄᴏ́ ǫᴜʏ ʟᴜᴀ̣̂ᴛ ᴄʜᴀ̣̆ᴛ ᴄʜᴇ̃ ʟᴀ̀ ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ɴɢᴜ̛ᴏ̛̀ɪ ᴛʜᴀ̂ɴ ᴋʜᴀ́ᴄ ᴘʜᴀ́ɪ ᴛʀᴏɴɢ ᴄᴜ̀ɴɢ ᴍᴏ̣̂ᴛ ᴅᴏ̀ɴɢ ᴛᴏ̣̂ᴄ ʙɪ̣ ᴄᴀ̂́ᴍ ᴛᴀ̂́ᴛ ᴄᴀ̉ ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ᴄᴜ̛̉ ᴄʜɪ̉ ɢɪ̀ ʟɪᴇ̂ɴ ǫᴜᴀɴ ᴆᴇ̂́ɴ ᴛɪ́ɴʜ ᴅᴜ̣ᴄ, ᴛʜᴀ̣̂ᴍ ᴄʜɪ́ ʜᴏ̣ ᴄᴜ̃ɴɢ ᴋʜᴏ̂ɴɢ ᴆᴜ̛ᴏ̛̣ᴄ ɴʜᴀ̉ʏ ᴍᴜ́ᴀ ᴄᴜ̀ɴɢ ɴʜᴀᴜ ᴛʀᴏɴɢ ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ɴɢᴀ̀ʏ ʜᴏ̣̂ɪ ʟᴀ̀ɴɢ.

ʜɪᴇ̣̂ɴ ɴᴀʏ ᴠᴀ̂̃ɴ ᴠᴀ̣̂ʏ, ɴᴀᴍ ɴᴜ̛̃ ᴛʀᴏɴɢ ᴄᴜ̀ɴɢ ᴍᴏ̣̂ᴛ ᴅᴏ̀ɴɢ ᴛᴏ̣̂ᴄ ᴋʜᴏ̂ɴɢ ᴆᴜ̛ᴏ̛̣ᴄ ᴘʜᴇ́ᴘ ɴɢᴏ̂̀ɪ xᴇᴍ ᴛɪᴠɪ ᴄʜᴜɴɢ ᴆᴇ̂̉ ᴛʀᴀ́ɴʜ ᴄᴀ̉ ʜᴀɪ ᴘʜᴀ̉ɪ xᴇᴍ ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ᴄᴀ̉ɴʜ ᴛɪ̀ɴʜ ᴛᴜ̛́ ᴄᴏ́ ᴛʜᴇ̂̉ ᴄᴏ́ ᴛʀᴇ̂ɴ ᴍᴀ̀ɴ ʜɪ̀ɴʜ.ɴᴏ́ɪ ᴄʜᴏ ᴄᴜ̀ɴɢ, ᴛᴀ̣̂ᴘ ᴛᴜ̣ᴄ ᴛᴜ̛̣ ᴅᴏ ᴛɪ́ɴʜ ᴅᴜ̣ᴄ ʟᴀ̀ ɴʜᴀ̆̀ᴍ ᴆᴇ̂̉ ʟᴏᴀ̣ɪ ʙᴏ̉ ᴛɪ̀ɴʜ ᴛʀᴀ̣ɴɢ ᴜ̛́ᴄ ᴄʜᴇ̂́ ᴠᴇ̂̀ ᴛʜᴇ̂̉ xᴀ́ᴄ ᴠᴀ̀ ᴛʀᴀ́ɴʜ ʜɪᴇ̣̂ɴ ᴛᴜ̛ᴏ̛̣ɴɢ ᴍᴜᴀ ʙᴀ́ɴ ᴅᴀ̂ᴍ. ᴄᴜ̛ ᴅᴀ̂ɴ ᴏ̛̉ ᴆᴀ̂ʏ ᴄᴜ̃ɴɢ ᴋʜᴏ̂ɴɢ ʜᴇ̂̀ ʙɪᴇ̂́ᴛ ᴋʜᴀ́ɪ ɴɪᴇ̣̂ᴍ “ᴍᴜᴀ ʙᴀ́ɴ ᴅᴀ̂ᴍ” ʟᴀ̀ ɢɪ̀ ᴄᴀ̉.

Leave a Reply

Your email address will not be published.