̵х̵ᴇ̵ ̵ʟ̵ă̵п̵1

Sau mối tình đầu 5 năm thất bại, người ấy bỏ đi lấy vợ tôi thề sẽ không yêu thương thêm một người nào nữa. Tôi đã mất niềm tin hoàn toàn vào đàn ông rồi. Mẹ tôi lúc đó nhìn con gái ủ rũ từ 48 kg xinh xắn phơi phới chỉ còn 39 kg gầy như xác xơ thì xót xa. Bà cũng hận người yêu cũ của con gái vô cùng, vì thực sự ông ấy đã yêu thương anh ta như con, thậm chí chính bố tôi là người xin việc cho anh ta. Vậy mà…

“Thôi đừng buồn nữa con ạ, loại đàn ông như thế không xứng đáng để con phải nhỏ nước mắt. Vui vẻ lên con, kể cả con không lấy chồng ở nhà sống với bố mẹ cũng được, miễn là con thấy thoải mái, bố mẹ không ép đâu ”. Như vậy là nửa năm sau ngày chia tay tôi đã dần dần lấy lại cân bằng trong cuộc sống nhờ có mẹ luôn ở bên ủng hộ.

Bàn bè cũng đã lập gia đình gần hết còn tôi vẫn chưa yêu thêm ai, tuy nhiên không vì thế mà mẹ thúc hay nổi nóng với con gái. Mẹ chỉ bảo: “Con cứ làm những gì con thích, thấy con vui là mẹ vui rồi”. Cứ ngỡ mẹ là hiểu tôi nhất nhưng thật không ngờ, 1 năm sau đó trong một lần đi họp lớp mẹ gặp lại người thân từ hồi đại học và sau ngày mẹ bắt đầu ghép nối tôi cho con.

Thấy mẹ thấy ưng tôi nghĩ chắc chàng trai đó cũng phải hoàn hảo. This is a old Đàn ông to be well as the variable from the center of my mind, no còn vấn đề gì nữa, tôi ngoan ngoãn theo sự sắp xếp của mẹ tới gặp anh ta. Nhưng tôi vừa thấy bộ dạng của anh ấy, tôi không khỏi sửng sốt, một chàng trai không lặn lội phải ngồi xe lăn. Duy chỉ có mặt anh ấy là làm cho tôi chú ý nhất là rất sáng và thiếu sự thông minh.

Tuy nhiên, một trang con gái xinh xắn như tôi không thể gắn kết với đàn ông tàn tật được nên tôi quyết định từ bỏ. Song không hiểu sao mẹ cứ ép tôi phải cưới anh:

Hải Phòng: Cô gái dọn hếᴛ lờɪ rèᴍ p̶ha, lấy chồng ɴgồi xe lăɴ nhờ bác sĩ mới có con: Đ̶ẻ rᴀ, y tá ẵm đɪ lɪền

ảnh minh họa

– Mẹ làm sao thế, bao nhiêu người đẹp trai giàu theo đuổi con kia kìa. Nếu mẹ muốn lấy chồng con sẽ chọn một số trong số những người đó, chứ không phải bắt con phải sống với cái ngồi xe lăn đó suốt đời.

– Tuy nó ngồi xe lăn nhưng mẹ tin là sẽ không có đàn ông lặn biển ở bên ngoài có thể mang lại cuộc sống tốt đẹp cho con ngoài nó đâu. Tin mẹ đi con gái.

Những ngày sau đó mẹ tìm mọi cách thuyết phục tôi, cuối cùng thì mẹ cũng quyết định đồng ý lấy anh ta. Bởi vì tôi xác định đời tôi sau thế nào cũng không quan trọng, miễn bố mẹ vui lòng thôi, vì đàn ông tôi yêu nhất đã đi lấy người khác rồi.

Đám cưới tôi tân hôn lộng lẫy bên cạnh chú rể ngồi xe lăn. Họ hàng cười nói vui vẻ chúc mừng hạnh phúc nhưng tôi thì không thể nào cười nổi. Tôi miễn phí với những người bạn bè của bạn bè sau lưng mình. Duy chỉ có mẹ tôi và mẹ chồng là hạnh phúc nhất, chồng cũng vậy vì nụ cười hiếm hoi có lẽ anh ta biết người vợ đi bên cạnh là tôi không hề hứng thú với cuộc hôn nhân này.

Nhà chồng tôi cũng có điều kiện, trước khi cưới tôi cũng chỉ biết sơ lược là chồng tôi cũng tham gia quản lý một cửa hàng của gia đình. Nói chung anh ta thuộc dạng tàn phế nhưng vẫn biết kiếm tiền chứ không phải dựa vào cuộc sống.

Tôi bước vào căn phòng tân hôn trong mệt mỏi trạng thái và là vật liệu sống. Lăn xe vào ngay sau đó. Thấy anh loay hoay tìm cách treo váy cưới có may hơi cao, tôi đã bước lại giúp anh. Vừa đỡ chồng ngồi lên, không ngờ tôi thấy cái đó bên trong quần áo của anh cứ thế rung lên bần bật. Tân hôn mà điện thoại không biết gì thế nào.

Quầy bẻ khóa tay vào túi quần áo, và kể từ sau những giây phút tôi cứ quanh quẩn trong mắt há mồm nhìn ra chồng chất. Trong phòng tân hôn nhưng anh chỉ cấp dưới ở các chi nhánh của công ty ở cả trong và ngoài nước. Nghe anh nói chuyện điện thoại giải quyết công việc mà tôi không thể ngờ được anh lại giỏi đến thế. Hóa ra chồng tôi không phải quản lý một cửa hàng gia đình mà anh là Tổng giám đốc công ty.

Và đêm anh ấy còn cho tôi một điều bất ngờ mà tôi có thể cả đời này tôi không thể quên được. Anh nói tôi thoát khỏi cảnh trong 5m và chờ anh, anh đứng từ từ từ chiếc xe lăn và từng bước chậm trước mặt tôi rồi đưa tay ra.

“Anh hứa sẽ yêu em suốt đời này, anh thầm yêu em qua bức ảnh mà em chụp cùng với mẹ anh và mẹ em hồi nhỏ. Anh cứ vô tâm từ đó đến giờ, lần anh và mẹ gặp lại anh mới nói với mẹ nhưng lại sợ em chê anh tàn phế. Khi mẹ nói em đồng ý và anh đã quyết tâm tập, rời xe lăn để có thể giúp em đi bằng chính đôi chân của mình. Please tin at anh, anh will be doing that ”.

Leave a Reply

Your email address will not be published.